Đội trưởng Lý dĩ nhiên nhìn ra được, Trương Quốc Trung căn bản không phải đối thủ của vị tiến sĩ nhà Thanh trên người Lý Đại Minh. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, mời đi mời lại bao nhiêu ông thầy, chẳng ai có cách gì cả, vậy mà chỉ có Trương Quốc Trung là phân tích ra được đầu đuôi ngọn ngành sự việc.
Về đến nhà, đội trưởng Lý không ngừng an ủi Trương Quốc Trung đang mặt mày ủ rũ, "Thôi được rồi, cách thì từ từ nghĩ, cậu cứ sầu não thế này cũng chẳng giải quyết được gì. Dù sao con bé Nhị Nha nhà họ Lý cũng đã để ý cậu rồi. Mấy năm trước công xã Thao Trường Hà từng đấu tố một đạo sĩ già, giờ vẫn còn đang làm việc ở đội sản xuất, họ Mã, cậu không bằng đi tìm ông ta thử xem, năm xưa người bảo làng trồng hàng liễu chính là ông ta đấy."
Nghe đội trưởng Lý lại nhắc đến Lý Nhị Nha, Trương Quốc Trung suýt nữa muốn đập đầu chết ngay tại chỗ để tỏ rõ sự trong sạch. Nhưng khi đội trưởng Lý nhắc đến lão đạo sĩ họ Mã ở làng bên, Trương Quốc Trung liền phấn chấn hẳn lên. Tự cổ chí kim, Mao Sơn vốn sinh ra đạo gia, cái ông lão đạo sĩ họ Mã từng chỉ dẫn dân làng trồng liễu này, biết đâu chính là vị cứu tinh cũng nên!
Ngày hôm sau, người con trai thứ hai của đội trưởng Lý dẫn Trương Quốc Trung đến làng bên, thôn Thao Trường Hà. Hóa ra con sông Thao Trường kia chính là ranh giới giữa Thôn Lý và ngôi làng này.
Đấu tố trong Cách mạng Văn hóa, làng nào cũng phải tổ chức, có địa chủ mà đấu thì tốt nhất, không có địa chủ thì đấu phú nông, không có phú nông thì đấu lưu manh, thực sự đến cả lưu manh cũng chẳng có thì lôi ông bán đồ khâm liệm ra mà đấu, dù sao cũng phải có ai đó để đấu tố. Trong bầu không khí xã hội như vậy, Mã đạo trưởng ở Thông Thiên Quán cách thôn Thao Trường Hà hai dặm đất tự nhiên trở thành mục tiêu đấu tố chính. Khối u ác tính mê tín phong kiến mà, mỗi ngày ít nhất cũng đấu ba lần, chẳng khác gì đi làm.
Khi Trương Quốc Trung gặp Mã đạo trưởng, hình tượng bậc trí giả tiên phong đạo cốt mà anh từng tưởng tượng trong đầu đã hoàn toàn sụp đổ. Ông Mã đạo trưởng này, râu để rối bù xù, chẳng khác gì đám cỏ dại ngoài ruộng, tóc còn rối hơn cả râu, đã bết lại như dạ nỉ, mặt đen như than củi, mặc chiếc quần đũng rộng có lẽ đã hơn chục năm chưa giặt, bên hông cài một cái tẩu thuốc sứt mẻ, đang ngồi ở đầu ruộng uống nước.
"Mã đạo trưởng…" Trương Quốc Trung bước lên gọi, vẻ ngượng ngùng.
Lão đạo sĩ họ Mã cảnh giác quay đầu lại, đánh giá chàng thanh niên mày thanh mắt tú, ăn mặc kiểu thanh niên trí thức này, "Tôi có lỗi với nhân dân, có lỗi với Đảng, tôi có tội." Lão đạo sĩ họ Mã vừa tiếp tục uống nước, vừa không ngừng lấy tay áo bẩn đến mức gần như có thể dùng lợp mái mà lau mặt, lạnh lùng nói.
Người con trai thứ hai của đội trưởng Lý rõ ràng khá thân quen với lão đạo sĩ họ Mã, xán lại gần thì thầm vài câu với ông ta, chẳng khác gì đặc vụ tiếp đầu mối. Sắc mặt Mã đạo trưởng lập tức từ lạnh nhạt chuyển sang vui mừng, xán đến trước mặt Trương Quốc Trung, ngắm nghía từ trên xuống dưới, cười đến mức mặt nhăn nhúm hết cả lại.
"Cậu nhìn ra được Đất Chết Đói bên bờ sông Thao Trường sao?"
"Vâng, nhưng đệ tử không biết phải hóa giải thế nào, nên đặc biệt đến xin thỉnh giáo đạo trưởng."
"Cậu làm đồ đệ của ta thì sao?" Mã đạo trưởng căn bản chẳng nghe thấy câu vừa rồi.
Trương Quốc Trung lại một lần nữa nghe mà lòng tan vỡ.
Người ở vùng này thật sự kỳ quái quá đỗi. Trước tiên là ông đội trưởng Lý cứ sống sượng coi mình, kẻ đến đây để chứng minh sự giả dối của 《Mao Sơn Đồ Chí》, thành một thầy cúng nhảy đồng, tiếp đó lại kéo mình vào chuyện với Lý Nhị Nha, giờ lại thêm một ông đạo sĩ ăn mặc chẳng khá hơn ăn mày là bao, vừa gặp đã đòi nhận mình làm đồ đệ. Haiz, chuyện ma quỷ ở nông thôn có kỳ quái đến mấy cũng chẳng kỳ quái bằng đám người khó lường này.
"Đạo trưởng, tôi chỉ là…"
"Thôi được rồi, cậu đừng nói nữa, Nhị Quý, con về nói với cha con một tiếng, bảo là người này đã bái ta làm thầy rồi, kêu ông ấy chuẩn bị một bàn rượu ngon." Nói xong Mã đạo trưởng thở phào một hơi, còn ngân nga hát khe khẽ mà châm tẩu thuốc lên hút. Còn Lý Nhị Quý, con trai thứ hai của đội trưởng Lý, nghe vậy có vẻ cũng khá vui mừng, chạy biến đi mất dạng, để mặc Trương Quốc Trung đứng chôn chân giữa đường (đội trưởng Lý từng học tư thục vài tháng, coi như người có học trong làng, ba người con trai của ông lần lượt tên là "Lý Phú Quý, Lý Nhị Quý, Lý Tam Quý").
Tìm công xã Thao Trường Hà để xin lão đạo sĩ họ Mã về, lập tức trở thành trọng tâm công tác gần đây của đội trưởng Lý. Lão đạo sĩ họ Mã là người đủ tiêu chuẩn đấu tố nhất ở thôn Thao Trường Hà, thả ông ta đi rồi thì sau này đấu ai đây? Hơn nữa đội công tác trên trấn vừa mới rời đi, cái loại yêu ma quỷ quái mê tín phong kiến này lại được thả ra ngay, sau này đội công tác quay lại thì biết ăn nói làm sao? Công xã Thao Trường Hà kiên quyết không chịu thả người.
Chuyện xin người, đội trưởng Lý thực sự đã tốn không ít công sức. Xét theo vai vế, đội trưởng Lý là ông cậu họ của đội trưởng Lưu bên đại đội sản xuất thôn Thao Trường Hà, nhưng hai người bình thường cũng chẳng qua lại gì mấy. Để xin được Mã Chân Nhân về, đội trưởng Lý đem cả cái danh xưng ông cậu họ xa tám đời chẳng dính dáng gì ra mà nói, cuối cùng vừa nợ nhân tình vừa nở nụ cười gượng gạo, dùng một con gia súc (thời đó đội sản xuất chẳng có mấy con gia súc, đối với vùng nông thôn chủ yếu trồng trọt mà nói, gia súc còn đáng giá hơn cả người) cộng thêm ba mươi đồng mới đổi được Mã Chân Nhân về, khiến đội trưởng Lý xót của đến mức suýt nữa nhảy giếng tự vẫn.
Được làm sư phụ, lão đạo sĩ họ Mã vui mừng gần như bay lên trời. Nghe đội trưởng Lý sau khi uống hết một cân rượu trắng, thêm mắm dặm muối kể lại chuyện Trương Quốc Trung dũng cảm đấu với chàng khách ra sao, thông minh phân tích ra Đất Chết Đói bên bờ sông Thao Trường thế nào, ông ta gần như yêu quý đồ đệ của mình đến chết đi được. Trong cái thời đại khắp nơi đều làm vận động, đập nát mọi tư tưởng này, thu được một đồ đệ có thiên phú như vậy, cũng coi như hương hỏa nhà đạo gia chưa đến nỗi đứt đoạn.
Sau khi mơ mơ hồ hồ bái sư xong, Trương Quốc Trung mới biết Mã đạo trưởng đã một trăm lẻ hai tuổi, nhưng theo Trương Quốc Trung nhìn thì ông ta nhiều lắm cũng chỉ chừng sáu mươi, mà còn có thể ra đồng làm việc, sao có thể nào là một cụ già trăm tuổi được? Đối với lời nói về tuổi tác của bản thân từ Mã đạo trưởng, Trương Quốc Trung luôn nửa tin nửa ngờ. Đương nhiên, việc đầu tiên Trương Quốc Trung làm là đưa cuốn 《Mao Sơn Đồ Chí》 cho Mã đạo trưởng xem, không ngờ Mã đạo trưởng lại buông một câu đùa cợt "trò trẻ con… trò trẻ con…"
Hóa ra, ông Mã đạo trưởng này là hậu duệ của tông sư đạo giáo Mã Đan Dương thời niên hiệu Thiên Hội nhà Kim. Tuy tông sư Mã Đan Dương chỉ là chưởng giáo của phái "Toàn Chân", nhưng ông Mã đạo trưởng trước mắt đây, không, phải gọi là Mã Chân Nhân mới đúng, lại tinh thông chân tủy của các môn phái đạo giáo như Túc Thổ, Ma Y, Chúng Các, Toàn Chân, Mao Sơn. Cuốn 《Mao Sơn Đồ Chí》 trong tay Trương Quốc Trung, theo cách nhìn của Mã đạo trưởng, chỉ thuộc loại bản bạch thoại cuối đời Thanh, chỉ đơn thuần vẽ minh họa cho việc phân biệt và giải quyết một số hiện tượng đơn giản, mà hoàn toàn chưa nói rõ gì về "Tâm Thuật" của Mao Sơn thuật cả.
"Tâm Thuật" là tinh túy của Mao Sơn thuật, chính là phương pháp khơi dậy một số bản năng đã thoái hóa trong cơ thể con người, rồi dùng đó để trị quái trừ tà. Chỉ biết vẽ phù, gom nguyên liệu, đối với Mao Sơn thuật bác đại tinh thâm mà nói thì đơn giản là quá sơ đẳng. Một số tiểu quỷ tiểu quái chưa thành khí hậu thì có thể trị được, nhưng đối với thứ lợi hại như trên người Lý Đại Minh, thì lại chẳng có cách nào cả.
Thực ra chuyện Lý Đại Minh ở Thôn Lý, Mã Chân Nhân cũng đã từng nghe phong thanh, chỉ có điều lúc đó Cách mạng Văn hóa đã bắt đầu, đến cả đạo quán cũng bị người ta phóng hỏa đốt sạch, bản thân ông cũng chẳng khác gì phật đất qua sông, tự thân còn khó bảo toàn nổi, còn đâu sức lực mà lo cho người khác? Thôn Lý và thôn Thao Trường Hà cách nhau chỉ vài dặm, nhưng đội trưởng Lưu bên đội sản xuất công xã Thao Trường Hà lại là một gã trai trẻ ngoài ba mươi tuổi, ngổ ngáo bốc đồng, chẳng sợ trời chẳng sợ đất, tính cách hoàn toàn trái ngược với đội trưởng Lý ở làng bên. Cũng đáng đời cho Mã Chân Nhân xui xẻo rơi vào tay hắn, nếu đổi lại là Thôn Lý thì đội trưởng Lý đã sớm cung phụng ông như ông nội rồi.
Mã Chân Nhân dẫn Trương Quốc Trung đến một khoảnh đất trống cách Thông Thiên Quán không xa, đào lên bộ 《Toàn Chân Tam Thập Lục Pháp Thông Thích》 mà Mã Chân Nhân đã giấu từ trước cùng một cuốn 《Mao Sơn Thuật Chí》 trông còn cổ xưa hơn 《Mao Sơn Đồ Chí》 rất nhiều, ngoài ra còn có vài cuốn y thư và một chiếc la bàn. Đây chính là những bảo vật trấn gia mà Mã Chân Nhân đã tính trước được đại kiếp sắp ập đến nên đem giấu đi từ sớm. Trong đó, 《Toàn Chân Tam Thập Lục Pháp Thông Thích》 trong mắt Trương Quốc Trung hoàn toàn chỉ là những tư thế kỳ quái chẳng khác gì làm xiếc, còn cuốn 《Mao Sơn Thuật Chí》 cổ xưa kia miêu tả những học thuyết kỳ dị mà Trương Quốc Trung chưa từng nghe qua trong 《Mao Sơn Đồ Chí》, kỳ quái gấp trăm ngàn lần.
Cuối đời Nguyên đầu đời Minh, chiến loạn liên miên, thây phơi khắp đồng, tiếng oan hồn khóc than vang xa ngàn dặm, cũng chính bối cảnh lịch sử đặc biệt này đã tạo nên sự hưng thịnh của Mao Sơn đạo thuật. Cuốn 《Mao Sơn Thuật Chí》 này chính là bản viết tay từ niên hiệu Vĩnh Lạc nhà Minh, đến nay vẫn được bảo tồn nguyên vẹn, là bảo vật gia truyền của Mã Chân Nhân.
Mã Chân Nhân — Mao Sơn Hậu Duệ - Phần 1 — Bạn đọc Tôi dịch